Một ý tưởng tình cờ
Tám năm trước khi thành lập Victoria’s Secret, Roy Raymond từng rất ngại ngùng mỗi khi đi mua đồ lót cho vợ mình. Nó khiến ông cảm giác như mình là một tên biến thái đang lục lọi đồ lót trong cửa hàng. Ông từng nói trong một cuộc phỏng vấn với Newsweek:
“Khi tôi cố mua nội y cho vợ mình, tôi phải đối mặt với hàng đống rổ áo choàng ngủ bằng cotton mềm và những bộ đồ ngủ in hoa xấu xí bằng nilon, và tôi luôn luôn có cảm giác cô bán hàng nghĩ tôi là tên khách hàng không đáng chào mời.”
Tuy nhiên, cũng chính từ nỗi e ngại này mà Raymond phát hiện ra một khoảng trống trên thị trường: ông không phải là người duy nhất thấy xấu hổ khi đi mua đồ lót cho vợ hay bạn gái.
Ông dành suốt 8 năm sau đó để tìm hiểu về thị trường nội y và tới năm 1977, ông vay bố mẹ 40.000 đô, vay ngân hàng thêm 40.000 đô để mở một cửa hàng mà “mọi đàn ông đều thoải mái khi mua đồ lót”, lấy tên là Victoria’s Secret. Gượm đã, bí mật của Victoria là gì?
Ông và vợ là bà Geye chọn cái tên “Victoria” để gợi lên sự đoan trang và tôn trọng gắn liền với thời đại Victoria; bề ngoài tinh tế nhưng “bí mật” của Victoria lại ẩn chứa bên trong. Và như vậy, cửa hàng Victoria’s Secret đầu tiên ra đời đặt tại Trung tâm mua sắm Stanford ở Palo Alto, bang California.
Doanh số năm đầu tiên đạt 500.000 USD. Roy Raymond mở trụ sở chính và thêm 4 cửa hàng mới, đồng thời phát hành dịch vụ đặt hàng qua thư. Đến năm 1982, doanh số một năm của công ty đã lên tới 6 triệu USD.
Tuy nhiên đó cũng là đỉnh điểm của Victoria's Secret dưới thời Roy Raymond. Ý tưởng ban đầu của nhà sáng lập bắt đầu lộ dần khuyết điểm, mức tăng trưởng chững lại và các báo cáo cho thấy công ty đang cận kề bờ vực phá sản.
Leslie Wexner – Vị cứu tinh của Victoria’s Secret
Leslie Wexner - người sáng lập hãng đồ thể thao nổi tiếng The Limited, trong một chuyến du lịch tình cờ bắt gặp Victoria’s Secret và đánh giá rất cao tiềm năng của thương hiệu này.
Sau một vài lần thương thảo, Raymond quyết định bán toàn bộ cổ phần của mình trong Victoria’s Secret cho Wexner với giá 4 triệu USD, một con số quá đỗi khiêm tốn đối với một thương hiệu mang về doanh thu 6 triệu đô la một năm.
Wexner đã nhận thấy sai lầm của Raymond từ trước đó, khi Victoria’s Secret quá tập trung vào thu hút nam giới trong khi nữ giới mới là người trực tiếp sử dụng sản phẩm. Ngay sau khi thương vụ mua lại hoàn tất, Wexner bắt đầu công cuộc cải tổ thương hiệu của mình.
Bước đầu, ông tân trang cho cửa hàng Victoria’s Secret một bộ mặt mới: đồ đạc mạ vàng, nhạc cổ điển và những chai nước hoa cổ. Catalog được thiết kế mềm mại như thể bước ra từ các trang của tạp chí Vogue hay Glamour.
“Nó không còn là thời trang cao cấp tập trung vào sự vừa vặn, chất lượng và chất liệu vải nữa mà giờ đây nó phổ biến hơn, với mức giá thấp hơn và nhắm đến đối tượng khách hàng trẻ hơn nhiều. Roy và tôi từng hối tiếc về việc nó đã thay đổi nhiều thế nào so với tầm nhìn ban đầu của chúng tôi. Tuy nhiên, họ đã làm rất tốt việc biến nó thành một thành công thương mại.” — Gaye Raymond
Có thể nói, Wexner đã đánh thức ngành kinh doanh nội y còn đang say ngủ lúc bấy giờ. Từng chỉ nằm trong những góc biệt lập của cửa hàng bách hóa, đồ lót phụ nữ bỗng nhiên trở thành một xu hướng bùng nổ tại Mỹ cuối thập niên 80.
Với những thay đổi trên, phụ nữ nườm nượp kéo đến cửa hàng còn đàn ông vẫn nghía qua các catalog. Đến đầu những năm 1990, Victoria’s Secret đã trở thành nhà bán lẻ nội y lớn nhất nước Mỹ với 350 cửa hàng trên toàn quốc và doanh thu cán mốc 1 tỷ USD.
Bi kịch của Roy Raymond
Raymond ở lại công ty thêm một năm sau khi bán cho Wexner rồi thành lập thương hiệu quần áo trẻ em cao cấp là My Child’s Destiny tại San Francisco. Vị trí xấu cùng kế hoạch marketing nghèo nàn khiến ông rơi vào cảnh phá sản lần nữa.
Roy Raymond và vợ ông, Gaye ly hôn vào năm 1990 và ba năm sau đó, ông tự kết liễu đời mình bằng cách nhảy khỏi cầu Cổng Vàng, chấm dứt quãng thời gian đau khổ vì thất bại liên tục trong các dự án kinh doanh.
Barry Reder, luật sư của Raymond từng chia sẻ với The New York Times: “Với vài triệu USD trong ngân hàng, Raymond đáng ra có thể đầu tư ổn định và sống hạnh phúc mãi mãi. Thay vào đó, ông ấy chọn những ý tưởng. Chính những ý tưởng đã giết chết ông ấy.”
Những ngày trước khi tự sát, ông Raymond ở một mình trong căn nhà thuê ở quận Richmond, San Francisco. Laura, cô con gái 11 tuổi của ông, nhớ lại cảm giác bất ổn về lần cuối cùng cô gặp cha mình, bốn ngày trước khi ông tự vẫn.
Cô và em trai Scott đã về nhà lấy một số đồ và nhìn thấy bố đang thản nhiên ăn khoai tây chiên trước TV. Đây hẳn là một việc rất lạ vì dường như Raymond luôn luôn bận rộn làm gì đó.
“Ông ấy trông chán nản,” cô nói. “Như thể ông ấy không có việc gì để làm.”
Khi chuẩn bị rời cuộc phỏng vấn, cô nói thêm, “ông ấy đã nói tạm biệt rất nhiều lần.”